- Các xưởng đóng tàu hoàng gia Trung Quốc — được gọi là chuanchang (船厂) — từng là một trong những hoạt động sản xuất có tổ chức lớn nhất thế giới tiền hiện đại, có khả năng đóng đồng thời hàng trăm tàu trong những giai đoạn cao điểm như đầu triều Minh (1368–1644).
- Xưởng đóng tàu Long Giang ở Nam Kinh, được ghi chép vào đầu thế kỷ 15, là ví dụ được tư liệu hóa đầy đủ nhất: xưởng trải rộng trên vài kilômét vuông và sử dụng hàng chục nghìn nhân công thuộc các ngành nghề chuyên môn hóa.
- Hoạt động sản xuất tại các xưởng đóng tàu hoàng gia do nhà nước chỉ đạo, không vận hành theo thị trường — tàu được đóng theo thông số chính thức nhằm phục vụ quân sự, triều cống và ngoại giao, chứ không để bán thương mại.
- Logic tổ chức từng tạo ra hạm đội của Trịnh Hòa cũng định hình các truyền thống đóng thuyền khu vực còn tồn tại ở những nơi như Chu Sơn ngày nay, dù tư liệu kết nối trực tiếp giữa chúng vẫn chưa đầy đủ.
- Xưởng đóng tàu Long Giang (龙江船厂), được thành lập tại Nam Kinh vào đầu triều Minh (khoảng 1403–1419), được ghi chép trong Longjiang Chuanchang Zhi (龙江船厂志), một hồ sơ hành chính chuyên biệt được biên soạn năm 1553.
- Theo Longjiang Chuanchang Zhi, xưởng được chia thành ít nhất 82 đơn vị chuyên môn hóa, mỗi đơn vị phụ trách một khâu riêng trong quá trình đóng tàu — trong đó có ghép ván thân tàu, trám kín, lắp giàn buồm, làm buồm và gia công sắt.
- Các ghi chép thời nhà Tống (960–1279) cho biết có những xưởng đóng tàu nhà nước tại Quảng Châu, Tuyền Châu và Minh Châu (Ninh Ba ngày nay), sản xuất tàu cho cả hải quân hoàng gia lẫn hoạt động triều cống.
- Nhà Hán (206 TCN–220 CN) duy trì các xưởng đóng tàu dọc vùng châu thổ sông Châu Giang, được ghi lại trong Shiji (史記) trong bối cảnh các chiến dịch phương Nam của Hán Vũ Đế.
- Science and Civilisation in China của Joseph Needham, Quyển 4, Phần 3, vẫn là công trình học thuật phương Tây toàn diện nhất về tổ chức xưởng đóng tàu và kiến trúc hải quân Trung Quốc.
Khi nghĩ về lịch sử hàng hải Trung Quốc, người ta thường nghĩ đến những con tàu — các loại thuyền buồm lớn, thuyền bảo vật, những chiếc thuyền đánh cá đã hoạt động trên vùng biển ven bờ suốt nhiều thế kỷ. Ít người nghĩ đến nơi những con tàu ấy được tạo ra: các xưởng đóng tàu, người thợ và những hệ thống hành chính đã khiến việc đóng tàu quy mô lớn trở nên khả thi. Vào thời của mình, các xưởng đóng tàu hoàng gia Trung Quốc thuộc nhóm những hoạt động sản xuất phức tạp nhất trên thế giới.
🏛️ Xưởng đóng tàu hoàng gia là gì?
Thuật ngữ tiếng Trung chuanchang (船厂) theo nghĩa đen có thể dịch là “nhà máy đóng tàu”, dù từ “nhà máy” chưa thể hiện hết quy mô và mức độ phức tạp của các xưởng hoàng gia lớn. Một xưởng đóng tàu lớn thời Tống hoặc Minh gần giống một khu công nghiệp tự vận hành: nơi đây có bãi chứa gỗ, hố xẻ gỗ, nhà trám kín, xưởng làm buồm, đường bện dây, lò rèn và các văn phòng hành chính, tất cả hoạt động dưới một cơ cấu chỉ huy thống nhất.
Các xưởng đóng tàu hoàng gia là cơ quan nhà nước, không phải doanh nghiệp tư nhân. Sản lượng của họ được quyết định bởi các lệnh trưng dụng chính thức — từ Bộ Công, Bộ Binh hoặc hoàng gia — thay vì nhu cầu thị trường. Sự khác biệt này rất quan trọng: nó cho thấy năng lực đóng tàu ở cấp hoàng gia Trung Quốc phụ thuộc vào ý chí chính trị và năng lực hành chính, chứ không phải động lực thương mại.
Lực lượng lao động cũng được tổ chức theo các tuyến nhà nước tương tự. Trong thời Minh, những người thợ đóng tàu lành nghề được đăng ký trong các hộ thợ thủ công cha truyền con nối (jianghu, 匠戶), nghĩa là nghĩa vụ cung cấp nhân lực cho các xưởng hoàng gia được truyền từ cha sang con. Hệ thống này bảo đảm nguồn thợ được đào tạo ổn định, nhưng đồng thời hạn chế khả năng di chuyển của thợ thủ công theo những cách rất khác với cơ cấu phường hội trong ngành đóng tàu châu Âu đương thời.
📜 Xưởng đóng tàu Long Giang: Trường hợp được tư liệu hóa đầy đủ nhất
Xưởng đóng tàu Long Giang ở Nam Kinh là xưởng hoàng gia được tư liệu hóa kỹ lưỡng nhất trong các ghi chép lịch sử, phần lớn nhờ Longjiang Chuanchang Zhi — một địa chí hành chính được biên soạn năm 1553, mô tả khá chi tiết cơ cấu tổ chức, lực lượng lao động và phương thức sản xuất của xưởng. Xưởng được thành lập vào đầu thế kỷ 15 để hỗ trợ việc đóng hạm đội của Trịnh Hòa; vào thời kỳ hưng thịnh nhất, xưởng trải rộng trên vài kilômét vuông dọc sông Tần Hoài, tại nơi con sông này hợp lưu với Trường Giang.
Theo địa chí này, xưởng được chia thành 82 đơn vị chuyên môn hóa. Mỗi đơn vị phụ trách một nghề cụ thể: có đơn vị chỉ làm khung thân tàu, đơn vị khác chuyên ghép ván, trám kín, làm cột buồm hoặc chế tạo loại buồm có nẹp đặc trưng của tàu Trung Quốc. Mức độ chuyên môn hóa này tương đương với những xưởng đóng tàu châu Âu tiên tiến nhất cùng thời, còn xét về quy mô thuần túy thì có lẽ đã vượt qua họ.
Kích thước những con tàu được đóng tại Long Giang vẫn là chủ đề gây tranh luận trong giới học thuật. Các ghi chép thời Minh mô tả những tàu bảo vật lớn nhất của Trịnh Hòa dài khoảng 440 feet (xấp xỉ 134 mét). Các học giả hiện đại, trong đó có các chuyên gia tại Viện Lịch sử và Ngữ văn thuộc Academia Sinica, cho rằng con số này có khả năng đã bị phóng đại hoặc dựa trên một đơn vị đo khác với thước Minh tiêu chuẩn. Kích thước thực tế của những con tàu lớn nhất vẫn là câu hỏi bỏ ngỏ trong các nghiên cứu học thuật.
⚓ Những truyền thống sớm hơn: Xưởng đóng tàu thời Hán, Đường và Tống
Xưởng đóng tàu Long Giang là trường hợp được tư liệu hóa đầy đủ nhất, nhưng hoạt động đóng tàu hoàng gia ở Trung Quốc có lịch sử lâu đời hơn đáng kể. Các nguồn thời Hán, trong đó có Shiji do Tư Mã Thiên biên soạn (khoảng năm 94 TCN), đề cập đến những xưởng đóng tàu nhà nước dọc vùng châu thổ sông Châu Giang, được sử dụng để hỗ trợ các chiến dịch phương Nam của Hán Vũ Đế (trị vì 141–87 TCN). Những xưởng đầu tiên này có lẽ được tổ chức đơn giản hơn so với các xưởng thời Minh kế tục, nhưng chúng xác lập nguyên tắc đóng tàu do nhà nước chỉ đạo như một đặc điểm của quản trị Trung Quốc ít nhất từ thế kỷ 2 TCN.
Triều Tống (960–1279) chứng kiến sự mở rộng đáng kể năng lực đóng tàu nhà nước, do việc mất các lãnh thổ phía Bắc vào tay nhà Kim và sự chuyển dịch theo đó của sức mạnh kinh tế, quân sự Trung Quốc về phía duyên hải. Các ghi chép thời Tống cho biết những xưởng đóng tàu đang hoạt động tại Quảng Châu, Tuyền Châu, Minh Châu (Ninh Ba) và Ôn Châu — tất cả đều là những cảng tiếp tục giữ vai trò quan trọng trong hoạt động hàng hải cho đến thời hiện đại. Hải quân nhà Tống, vào thời kỳ hưng thịnh nhất trong thế kỷ 12 có thể lên tới vài trăm tàu, chủ yếu được cung ứng từ các xưởng nhà nước này.
Nhà Nguyên (1271–1368) kế thừa và mở rộng cơ sở hạ tầng này, sử dụng nó để hỗ trợ các cuộc xâm lược Nhật Bản (1274 và 1281) và Java (1293). Quy mô sản xuất cần thiết cho những chiến dịch này — hạm đội xâm lược năm 1281 được ghi chép trong cả nguồn Trung Quốc và Nhật Bản là gồm vài nghìn tàu, dù con số chính xác vẫn còn tranh luận — cho thấy mức độ tổ chức xưởng đóng tàu không có đối thủ đương thời nào bên ngoài Trung Quốc.
🪵 Các xưởng đóng tàu đã đóng gì — và những gì còn tồn tại
Các xưởng đóng tàu hoàng gia sản xuất nhiều loại tàu khác nhau: tàu chiến, tàu triều cống, sà lan chở lương thực và những chiếc thuyền buồm lớn vượt đại dương dùng cho các chuyến đi ngoại giao. Hình dạng thân tàu thay đổi tùy theo công năng và khu vực — loại sha chuan (沙船) đáy phẳng phù hợp với vùng nước nông phía Bắc khác biệt đáng kể với những tàu có sống tàu sâu được đóng ở Phúc Kiến để đi biển. Các xưởng khu vực thường chuyên về những loại tàu phù hợp với vùng nước và nguồn gỗ tại địa phương.
Rất ít dấu tích vật chất của các tàu do xưởng hoàng gia đóng còn tồn tại. Phát hiện khảo cổ quan trọng nhất là con tàu Tuyền Châu, được khai quật năm 1974 và có niên đại vào cuối thời Tống hoặc đầu thời Nguyên (khoảng thế kỷ 13), hiện được lưu giữ tại Bảo tàng Hàng hải Tuyền Châu. Con tàu này cung cấp bằng chứng trực tiếp về các kỹ thuật đóng tàu được sử dụng trên những tàu vượt đại dương ở miền Nam Trung Quốc thời kỳ đó — bao gồm kết cấu ván thân nhiều lớp và các khoang vách ngăn kín nước, những đặc điểm phân biệt kỹ thuật đóng tàu Trung Quốc với thực hành phương Tây đương thời.
Các truyền thống đóng thuyền khu vực tồn tại sau thời kỳ suy tàn của những xưởng hoàng gia — trong đó có truyền thống xưởng nghề ở Chu Sơn, Phúc Kiến và Quảng Đông — tiếp nối một số yếu tố của các phương pháp đóng tàu này, dù rất khó xác định chính xác dòng truyền thừa trực tiếp. Có thể khẳng định rằng kỹ thuật ghép mộng, tập quán lựa chọn gỗ và tỷ lệ thân tàu thể hiện trong những mô hình thủ công đương đại của truyền thống xưởng nghề Chu Sơn phản ánh các phương pháp đã được ghi chép trong lịch sử đóng thuyền Trung Quốc qua nhiều thế kỷ.
Mô hình thuyền buồm Phúc Kiến Trung Hoa — gỗ hồng sắc chạm khắc thủ công, ba cột buồm — Phúc Kiến là một trong những loại tàu được đóng tại các xưởng hoàng gia Trung Quốc; mô hình này được chế tác theo truyền thống xưởng nghề Chu Sơn, sử dụng gỗ hồng sắc chạm khắc thủ công và kỹ thuật ghép mộng truyền thống.
- Bên trong xưởng nghề Chu Sơn: Mô hình tàu của chúng tôi được chế tác như thế nào
- Người học việc đóng tàu: Tri thức đóng thuyền truyền thống Trung Quốc được truyền lại như thế nào
- Dụng cụ của thợ đóng tàu: Những công cụ truyền thống trong nghề đóng thuyền Trung Quốc
- Nghệ thuật làm giàn buồm thu nhỏ: Nghề bện dây truyền thống thổi hồn vào mô hình tàu như thế nào
- Mô hình tàu gỗ được chế tác như thế nào: Khám phá từng bước của nghề thủ công
Tài liệu tham khảo & đọc thêm
- Needham, Joseph. Science and Civilisation in China, Quyển 4, Phần 3: Civil Engineering and Nautics. Cambridge University Press, 1971. — Công trình học thuật phương Tây nền tảng về công nghệ đóng tàu và tổ chức xưởng đóng tàu Trung Quốc.
- Dreyer, Edward L. Zheng He: China and the Oceans in the Early Ming Dynasty, 1405–1433. Pearson Longman, 2007. — Trình bày về xưởng đóng tàu Long Giang và công tác hậu cần cho các chuyến đi của hạm đội tàu bảo vật.
- Encyclopaedia Britannica. “Zheng He.” britannica.com/biography/Zheng-He — Tổng quan về các chuyến hải hành thời Minh và hoạt động đóng tàu liên quan.
- Bảo tàng Hàng hải Tuyền Châu, Phúc Kiến. — Nơi lưu giữ con tàu Tuyền Châu (khoảng thế kỷ 13), bằng chứng vật chất quan trọng nhất còn lại về kỹ thuật đóng tàu vượt đại dương thời Tống–Nguyên. qzmuseum.net
- Longjiang Chuanchang Zhi (龙江船厂志), biên soạn năm 1553. — Hồ sơ hành chính gốc về xưởng đóng tàu Long Giang; có trong các ấn bản học thuật tiếng Trung.
Lưu ý: Kích thước các tàu bảo vật của Trịnh Hòa được ghi trong các nguồn thời Minh được nhiều học giả hiện đại cho là đã bị phóng đại hoặc dựa trên những đơn vị đo không tiêu chuẩn. Các con số được trích dẫn trong bài viết này tuân theo đồng thuận học thuật rằng kích thước thực tế vẫn chưa chắc chắn.
0 bình luận